[Truyện tình cảm] Cơn mưa ngang qua- Part 4


Tiếp tục với phần 4 Cơn mưa ngang qua trên vozforums.com của tác giả tungtuyetnhan.

Tôi: Hơ hơ, chịu con bé này rồi!
Em nhí nhảnh ôm cằm và ngửa đầu tôi lên và ra lệnh :” Ngựa kia, thẳng tiến”
Tôi :” Á, em làm cái trò gì thế con bé này…bỏ đầu anh ra, nghẹn, anh giết em giờ!
Em vẫn cứ làm vậy kệ những lời tôi nói…
Em ra lệnh tiếp :”Zô, zô”


“Cái dép của em, và cái túi sách nữa nó cứ đập vào ngực anh, đau lắm” tôi nói!
Em hét to :”Thả ta xuống”
Mình nghĩ, thoát rồi, ôi mệt vl ra…teen thế là cùng, anh còn kém em 1 tuổi mà anh chẳng teen như vậy đâu!
Em lại hét to :”Cầm đây cho ta” rồi em đưa cái túi sách và cái dép cho tôi…ặc ặc!
“Cúi xuống” vừa hét em vừa nhảy lên lưng tôi!
Clgt? con ranh con này, khổ thân mình, biết thế vừa ăn bát bún ốc đó rồi
Tôi:”Sao số mình nó khổ thế này, biết thế lúc nãy đi luôn cho rồi”
Em: Đi thì mất laptop à ) rồi em cười với vẻ mãn nguyện!
Tôi : Em nghĩ anh như vậy à?
Em: Ừ đó, sao nào?
Tôi: Ừ, thì đúng thôi, chả sao!
Em: Ha Ha, đồ dối trá!
Tôi: Từ nhỏ rồi, dân Hải Phòng mà…
Em: Sao giờ mới nói hả tên kia…
Tôi: Có ai hỏi đâu!
Em: Mi ở chỗ nào HP?
Tôi: Em đừng gọi anh là mi nữa đc ko?
Em: trả lời đê…
Tôi: Thủy Nguyên!
Em cười to và nói: Ko biết
Tôi: Thế cứ đi thế này à? Mấy giờ rồi?
Em lại cười lớn: Ko biết
Bó tay với con bé này…
Tôi bực mình nói : Ê con bé này, em biết anh chưa ăn gì đúng ko?
Em nhảy ngay xuống: chết em quên, mình đi ăn tiếp đi!
Tôi: Đi ăn á? Lại đi ăn tiếp á?
Em: Vâng, anh đói mà!
Tôi: Thôi, ko ăn đâu, quần áo thì ướt!
Em: có sao đâu?
Tôi: Anh nhìn thấy em mặc áo trong màu gì rồi đấy!

Em: màu gì?
(Sao con bé này nó máu thế?)
Tôi: Em mặc áo trong màu đen và quần trong chắc cũng thế!
Em nhìn tôi bằng ánh mắt ngạc nhiên: Em ko biết đâu… tại anh đấy!
(Lại cái gì nữa đây, con lạy mẹ trẻ)
Tôi: Hỏi chấm?
Em: Anh biết em mặc bên trong màu gì rồi, em cũng muốn biết!
(Á, con này sao nó dã man thế hả. mình cứ tưởng nó kêu cái gì cơ?)
Tôi: Anh xin em!
Em lại cười, chỉ tay vào tôi và nói: Ôi sao anh lại ngố đến lạ kì thế nhở?
Tôi nhăn mặt (Ngố cái chó gì? Ngố mà anh biết em mặc áo trong màu gì?)
Em: Kệ chứ, chúng mình cứ vào quán vỉa hè đánh chén đã!
Tôi thở dài, buông xuôi nghe lời…
Trong quán ăn vì đói nên cứ ăn thôi chả nói cái gì cả, chỉ có điều lần này tôi đã tranh đc cái chân trả tiền!
Ra khỏi quán, hỏi lão xe ôm: bác ơi cho cháu hỏi mấy giờ rồi ạ?
(Tại mưa nên mình để di động trong cái túi sách của Yến nên phải hỏi giờ)
Xe ôm: 8h30 rồi cháu, có về ko bác trở về, kẹp 2 luôn cũng đc!
(mẹ thằng xe ôm, nói thì nói sao cứ nhìn cẳng người ta?)
Em: Mình đi tiếp nhé anh
Em kéo tay lôi tôi mặc kệ tôi nói lảm nhảm…
Tôi: Em lạnh ko?
Em: Em có!
Tôi: Anh mặc có 1 áo thôi…
Em: Em chẳng cần, áo anh cũng ướt mà!
Tôi: Vậy thôi!
Em: Anh chưa bao giờ yêu ai hay chưa bao giờ xem phim tình cảm à?
Tôi: Xem đầy, yêu đầy (sĩ diện chém bừa)
Em: vậy mà ko biết phải làm gì sao?
Tôi hiểu ý liền, chắc muốn mình ôm đây…
Tôi: Thế em bị thần kinh à? Vừa đi vừa ôm chắc?
Em: Vậy kiếm chỗ nào ngồi là đc? Trạm xe bus đằng trc kia kìa!
(Lần này thì đi hẳn rồi, chẳng nhẽ phải ôm nó thật à? Thực ra cũng thích thích nhưng mà mình đã ôm ai bao giờ đâu, hjx hjx)
Em chạy thật nhanh đến đằng trc ngồi chờ tôi từ từ bước tới…
Tôi ngồi co ro, bỗng tôi phát hiện ra là đã mất cái ô: Ơ, ô đâu em?
Em: Em ko biết, anh cầm mà!
Tôi: Thôi chết chắc để ở gốc cây đó rồi
Em: thôi bỏ đi, đằng nào cũng ướt hết rồi
Tôi: Mà sao mưa lâu thế nhỉ?
Em: Càng thích chứ sao?
Tôi: Em về muộn bố mẹ ko mắng à?
Em: Anh đúng là chả để ý gì cả? Em nói từ lúc gặp là em là người Thanh Hóa ra đây làm việc mà, bố mẹ em ở quê hết rồi. Em ra đây ở cùng họ hàng xa, nhưng mỗi tháng em đều phải trả tiền phòng, 2 vợ chồng họ chẳng bao giờ quan tâm em về sớm hay muộn hết!
Tôi: Vậy à!
Em: Vâng! Còn anh? Chắc anh cũng ở trọ đúng ko?
Tôi: Anh ở nhà thằng bạn mãi Thạch Thất cơ, xã Tân Xã, Thạch Thất đó…
Em: Hì, em ko biết…
Tôi: Hay mai qua đó chơi với anh!
Em: Em cũng ko biết nữa…
Tôi: Sao lại ko biết! Mai em bận làm à?
Em: Ko, nhưng em có chút việc…
Tôi: Ừ, vậy để khi khác!
Chúng tôi im lặng…chừng 5 phút…bỗng!
Em tựa đầu vào vai tôi…
Em: Anh à! Anh ơi!
Tôi: Ừ, anh đây!
Em: Em bị HIV đấy…
Tôi: Ừ, em nói 2 lần rồi! Lần này là lần thứ 3
Lại im lặng, chẳng ai nói vs ai câu gì…
Khoảng vài phút sau, tôi cất tiếng trc: Em lạnh ko?
Em: Em ko
Tôi: Ừ
Em: Anh muốn ôm em à!
(Sax, mình làm gì có ý đó)
Tôi: Đâu..ko có!
Em: Đặt tay lên vai em đi, kéo sát em vào phía anh đấy!
Tôi: Em có lạnh đâu (chết cha mình roài, con này nó muốn là thể nào nó cũng bắt mình làm bằng đc cho coi)
Y như rằng..
Em: Làm đi, mau, đừng để em hét lên!
Tôi làm theo em bảo!
Em nhắm mắt lại, dụi đầu vào bờ vai gầy nhơ xương của tôi…
Em: Sao anh gầy thế nhở?
Tôi: Ừ, anh có 53 cân
Em: Em 49, ha ha
Hai đứa cùng cười…sau tiếng cười là sự im lặng kéo dài…
Chẳng hiểu mình đang làm gì nữa, tay tôi khẽ sờ chán em…may quá, ko ốm!
Tôi khẽ vén vài sợi tóc xõa xuống của em lên vành tai…
Tay tôi hơi run run khiến em khẽ cười và cất tiếng: Sao anh ngốc vậy nhở? Em chắc chắn đây là lần đầu tiên anh yêu đúng ko?
Tôi: Ừ (chả hiểu sao lúc đó run quá lại nói ra câu này)
Em: Em cũng thế…
(Nghĩ thầm, lại chém gió…chắc qua tay đầy anh rồi)
Em: Anh ko tin em à?
Tôi: Ừ
Em: Em cũng nghĩ thế…
Tôi: Ai cũng nghĩ thế…
Em: Nhưng em nói thật đấy anh ạ… anh là fisrt love của em!
Tôi: ?????????????????
(nó nói chữ phớt lớp giọng ngạt mũi thành phát láp làm mình khó hiểu, vài giây sau mới nghĩ ra)
Tôi: Ừ!
Em: Tin em đi!
Tôi: Ừ, anh tin em!
Em: Ôm chặt em vào lòng đi, em sẽ nói cho anh biết về em!
Tôi: Ôm thế nào cơ? Ôm như cũ hay là anh phải quay mặt lại phía em!
Em cười lớn và nói: Cứ ôm như vậy nhưng sát hơn và chặt hơn đi…
Tôi: Ừ, thế này hả?
Em: Chặt nữa đi!
Tôi: Ok?
Em: được rồi anh ạ!
Em: Anh là người con trai đầu tiên ôm em đó…
(Sax, lúc này mình thầm nghĩ chả biết chém hay thật)
Em và tôi lại im lặng vài phút…
Mưa đã nhẹ hạt dần dần…
Em khẽ ngước mắt lên nhìn tôi…
Bống nhiên em gạt tay rôi khỏi người em…
Em: Anh à, em muốn nằm ra ghế và gối đầu lên đùi anh để có thể nhìn thấy khuôn mặt anh!
Tôi: Em điên à? Tí có ng đến thì sao?
Em vẫn làm như em muốn và ko quên nói câu: Kệ
Tôi đành chiều em…thực ra lúc này tôi mới ngắm khuôn mặt em 1 cách rõ ràng nhất…
Xinh thật đấy, em trắng, mắt nâu, mái tóc dài màu hạt dẻ…môi đỏ tự nhiên…

Đột nhiên em nói: Anh à, em yêu anh suốt đời nhé…còn anh, yêu em hết tối nay thôi…
Tôi: Ừ! (Thực ra tôi chỉ rung động nhẹ, tôi nghĩ ko phải tình yêu là như vậy)
Em ngắm tôi một lúc lâu rồi khẽ nhắm mắt…
“Anh à, chắc anh nghĩ em rất dễ dãi và lẳng lơ đúng ko?” em nói!
Tôi: Ừ, đã có em khiến anh nghĩ vậy…
Em: Anh đừng nói gì và nghe nói em này…
Tôi: Ừ
Em mở mắt lừ tôi: Đấy, anh lại vừa nói…
Tôi im lặng…
Em nhắm mắt và cầm tay tôi đặt khẽ lên má em…
Em:
“Đừng hỏi tại sao em yêu anh nhé anh…
Em yêu mưa, yêu mưa lắm anh ạ!
Ngay từ khi anh bước vào khách sạn, anh nói chuyện với tụi em và sau đó nói chuyện với em, em đã thích anh rồi… Anh giống mưa lắm…em chắc chưa ai nói với anh như vậy đúng ko? Em đã ngỡ cơn mưa này mang anh đến với em đấy…”
(ặc ặc, lãng mạn thế, lãng mạn đến khó tin em ơi)
Em:”Em là con 1, bố em là bác sĩ quân y, mẹ em cũng vậy…trc khi sinh em, bố em đã bị HIV do 1 tai nạn nghề nghiệp, ông không hề biết cho đến một ngày ông đi hiến máu nhân đạo và khi đó thì mẹ em đã mang thai em – đó là chuyện cách đây 19 năm rồi anh ạ, khi đó gia đình em đều sống ở Hà Đông, chỗ viện 103 bây giờ đó anh. Em nghe mẹ em kể lại là bố em tuyệt vọng lắm, ông ko còn mặt mũi nào gặp đồng nghiệp nữa và ông đã quyết định ko làm trong quân ngũ nữa vì lời ra tiếng vào… gia đình em chuyển vào nam sống 1 thời gian sau đó chuyển về Thanh Hóa, khi chuyển về Thanh Hóa em đã 4 tuổi rồi.
Khi em đủ lớn để biết mình mang trong người căn bệnh thế kỉ thì cũng là lúc hàng xóm, bạn bè hắt hủi em, chúng nó ko chơi với em…
Em sống trong sự tủi nhục, xa lánh bởi lũ trẻ cũng như những ng lớn tuổi tới năm em 15 tuổi và em ra Hà Nội học cấp 3 với sự ngậm ngùi của cha mẹ.

Nhà em nghèo lắm, bố mẹ bỏ nghề về làm nông, 3 năm em học cấp 3 ở Hà Nội bố mẹ phải gửi tiền đều đặn hàng tháng, em nhớ như in mới đầu thì mỗi tháng 1 triệu rưỡi, sau đó thì 1 triệu 2 rồi dần dần chỉ còn 1 triệu, em phải đi làm thêm ở một số quầy bar để thêm tiền ăn học… và tiền thuốc men của mình!
Mỗi năm em chỉ dám về thăm nhà một lần…nỗi nhớ bố mẹ dần dần cũng nguôi đi bởi những bon chen cuộc sống…
Em cứ tự cười, tự vươn lên…anh thấy em dũng cảm ko?
Khi em làm ở bar, em đã gặp đủ loại người, có người xấu, kẻ tốt…ở nơi đó đã dạy em đủ mọi thứ mà thầy cô ko bao giờ có thể dạy…và em nghĩ anh cũng nhận ra điều đó qua cách em nói chuyện!
Tình yêu đối với em thật sự là một thứ mà em chưa bao giờ mơ tới…lý do tại sao anh cũng biết rồi đó!
Căn bệnh này ko cho phép con người ta được yêu…Vậy mà em đã yêu anh đấy…nhanh thật nhanh…em xin lỗi vì em không được như những người con gái khác, em ko có thời gian nhiều như họ vậy nên em đã bỏ mặc suy nghĩ của anh, em ko cần biết anh nghĩ thế nào về em… tốt cũng đc, xấu cũng đc…
Anh biết ko? Anh là người đầu tiên mà em dám nói ra bí mật của mình đấy…
Em đã đánh cược với số phận 1 lần và em đã thắng, phần thưởng của em chính à anh đó, à ko, là một buổi tối được bên anh đó!
Nếu lúc nghe em nói xong anh hất em ra, kêu to lên thì anh biết em sẽ làm gì ko? em sẽ chạy ra đường và đâm đầu vào 1 chiếc ô tô ngay tức khắc…
Cám ơn anh vì anh đã ko làm vậy!

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s